Ăn cơm gạo thơm

– Cách đây hai năm tụi con có sang cũng không được ăn cơm gạo thơm này đâu. Không biết vì sao, con rạch Chợ Đào mọi nắm nước dục ngầu như phù sà bỗng trử nỗn trong xanh như mắt mèo. Mục nước lẻn, quậy xà bỏng khống cộ bọt, giặt quần áo không sạch. Lây nưủc đó vổ dồng,,cây lúa cử vàng dẩn. Rồi gạo nàng tham mất hẳn hạt lựu. Nhừng mới một năm lại đây, nước dirôi rạch lại đục nnir cũ trổng lúạ lại tốt, gạo lại cỏ hạt lựu. Bá con vẩn chưa biết vì sao nước con rạch này lại thay dổi như vậy.

Bình suy nghĩ một lúc, chợt hiểu ra, anh nói :

• Dì ạ trên đồng Tháp Mười người ta đang xẻ rất nhiều kênh mương để cải tạo đồng ruộng. Năm đầu nước phèn từ trên đồng Tráp trào xuống, dần dần xâm nhập vào các con kinh rạch, sông ngòi ở vùng hạ mình, kéo theo sự thay đổi về chất đất và cây lúa ở đây. Nhưng sau một năm. lưu lượng nước ngọt từ sông Cửu Long đổ về càng lớn, nước ở vùng hạ trở nên ngọt dần có thể vì thế con Rạch Báo lại đục ngầu phù sa. Bà con ta lại trồng được lúa nàng thơm.

Dì Sáu cười thích thú :

– Thằng này giỏi! Dì đã hỏi nhiều người nhung chưa được ai giải thích cho dì thông được. Vậy mà ông thầy bói ợ chợ dám nói con rạch bị thần đình giận bà con nến hóa phép làm hư nên phải cúng mới hết. Một số người đến cúng. Lúc nước ở rạch trờ lại như cũ, nhiều người khen ngợi thầy bói tài quá. Dì không tin có chuyện ma quỉ, thân tình làm con kênh từ dực nén trong.

Bình và Lan cùng cười. Ánh lửa nhảy nhót làm má Lan hồng hống. Bình thấy cô bé đẹp quá. Giá không có đi Sáu. hẳn anh đã ốm lấy Lan, hôn lên dối má xinh xắn ấy. Anh lặng yên ngắm Lan, lắng nghe tiếng nói cam sỏi một cách vui vui.

Cơm vừa cạn, đã nghe hương thơm bốc ra. Dì Sáu dậy nắp xoong, nhỏ lửa. Càng lúc, cơm càng bay ra hương thơm. Lan hít hà:

– Thơm quá di Sáu ơi!

• Bây giờ anh mới biết hương gạo nàng thom. Lời đồn quả không ngoa – Bình cũng phải lên tiếng.

Dì Sáu nói:

• Chính cái hạt lựu trong gạo tỏa hương thơm dó.

Lan liếc nhìn Bình, nhận xét:

– Nếu ờ đâu cũng trồng đuục gạo cỏ hạt lựu thì còn gì lả gạo nàng thơm Chợ Dào. Đúng là cái g) hiếm đều qui.

Bình cũng gật dầu chung nhân xét vói Lan, dù cái ý tuởng ấy có vẻ hơi ích kỷ.

Dì Sáu để cá ra rỏ; Những chú cá bống kèo trông giông như con lịch nhung gắn hơn. Lan bắt chước di chà từng con cá duứi gạch cho sạch nhớt rồi lây dao cạọ hai bẻn kỳ, chặt đuôi, chặt dầu là được. Cá bống kèo kho cần mổ bụng. Ruột của nó ăn hơi dăng dăng, nên càng tăng thêm vị ngon. Bình cũng ra rạch nước ngồi coi hai dì cháu làm cá. Dù ở bờ rạch cách nhà khá xa, Binh vẩn nghe hương thơm của nó còn theo gió đưa tới. Cái hạt trong thơm ấy thật quyến rũ, nó làm Bình cảm thấy đói bụng.

Rửa sạch cá, dì Sáu để rơ cá ngoài nắng cho ráo nước mới xếp vô nồi đất, bỏ tiêu giã nhỏ, bột ngọt, hành cù dã đập dập, một muỗng đường. một muỗng nước nắm Phú Quốc, một chút nước màu và một muỗng mỡ nước. Dì rắc tỏi cho cá (hâm đều mới bắc tôn bếp, chụm lứa liu riu. Lúc cạo nước, cá đã khô là duục. Nôi cá thơm, béo ngậy, mói nhìn dã thèm rỗi. Dì Sáu múc cá ra đĩa. Nhưng con cá vàng ươm. ĩiẳm thang thớm trên đã trông thật ngon.

Mãi sau này, Binh vẫn còn nhớ bữa cơm gạo nàng thơm chợ Đào và cá bông kèo kho khô trong nồi đất ấy. Cơm trắng. đẹp. thơm, và khi ăn với cá ngon làm Bình ăn rồi mà vẫn chưa thấy no.

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *