Những tồn tại cần khắc phục P2

trên trong khi ở các tỉnh bạn, con số này là 32-35 người do đã thống nhất được toàn bộ lực lượng chuyên khoa da liễu về một đầu mối là Trung tâm da liễu tỉnh. Tuy ở Gia Lai không có Khu điều trị phong nhưng còn có thể trông vào đội ngũ chuyên khoa ớ bệnh viện tỉnh nếu biết tổ chức lại.

Mạng lưới cán bộ chống phong ở tuyến huyện và xã của Gia Lai cũng trong tình trạng yếu kém như vậy: Mới có 6/11 huyện thị có cán bộ (là y sĩ) chuyên trách, được bổ túc chuyên khoa da liễu từ 3-6 tháng; còn ở tuyến xã chỉ có 1 cán bộ (y sĩ hoặc y tá) theo dõi chung các bệnh xã hội, trong đó có bệnh phong. Đây cũng chính là một trong nhiều nguyên nhân dẫn đến việc Gia Lai không hoàn thành kế hoạch. Trong báo cáo kết quả thực hiện kế hoạch 6 tháng đầu năm, tỉnh chỉ đạt 19%. với số dân được khám là 110.462 người trong tổng số 773.547 dân (đạt tỉ lệ 17%). Đặc biệt 2 huyện Konchoro và Chưprong chưa hề có một người dân nào được khám phong. Hai huyện An Khê và Kbang mới chỉ khám được 3000-5000 người/ huyện Trong khi đó, tí lệ khám toàn dân của 3 tỉnh bạn đạt rất cao: Daklak – 66,95%; Lâm Đồng – 95%; Kon Tum đã khám vòng 2 cho hầu hết dân trong tính, chí còn lại 3 xã xa, sẽ được làm nốt trong quý 3/1996

Theo một số cán bộ Trạm da lĩễu phản ánh , gần 2 tháng nay không xuống cơ sở vì không ứng được tiền ở Sở y tế. Làm việc với bác sĩ Vệ – Phó giám đốc Trung tâm y tế huyện Chư Sê, y sĩ Hạnh phụ trách công tác chống phong của huyện, được biết huyện đã tổ chức khám cho 43.000 dân, phát hiện 26 bệnh nhản phong mới, nhưng hỏi đến hồ sơ bệnh án của bệnh nhân, thì lại đế quên ờ nhả riêng; hỏi danh sách sỏ dân được khám thì không có, vi chí có 1 bản duy nhất tài vụ sở y tế giữ lại đế còn quyết toán, ở Trạm da liễu vá Trung tâm y tế huyện cũng không có bản lưu vì không có tiền đề chụp thêm(?) Trong khi đó, tính đến ngày 13/7/1996, kinh phí dành cho các hoạt động chống phong tỉnh mới chi hết 64.074.000 đồng, đạt 44,7% ngân sách được cấp trong 6 tháng đầu năm.

ở Tây Nguyên, do đặc điểm khí hậu và điều kiện giao thông còn nhiều khó khán, nhất là ở những vùng sâu, vùng xa, cho nên mọi hoạt động chống phong tại cơ sở chủ yếu được triển khai vào những tháng mùa khô.ó Vào thời điểm đó, đáng ra công việc phái được tính chi tiết cho từng tháng, từng tuần, thậm chi từng ngày.. Lẽ nào lại để cán bộ bỏ phi thời gian chỉ vì không ứng được tiền đi công tác? Tiện đây cũng xin nêu một nét sáng tạo của Daklak để tham khảo: Khi chưa có kinh phí của mục tiêu chuyến về, Trung tâm da liễu tỉnh đã xin ý kiến Giám đốc Sờ y tế vay tạm nguồn kinh phi khác của sở đẽ kịp triến khai các hoạt động trước mùa mưa, không để thời gian “chết” như ở Gia Lai.

Từ thực tế trên cho thấy Gia Lai cần nhanh chóng hoàn thiện tổ chức Trạm da liễu tỉnh, bổ nhiệm Trạm trường chính thức (Bác sĩ Võ Văn Hưng vẫn để “quyền” trạm trương suốt 4 năm nay) hoặc xây dựng thành Trung tâm da liễu tỉnh như mô hình 3 tính bạn đã thực hiện, có con dấu, tài khoảnriêng đế nâng cao nàng lực đều hành, chủ động thực hiện kế hoạch. Cần gấp rút tăng biên chế cho trạm da liễu tỉnh, chủ yếu là bác sĩ bổ sung đủ cán bộ chuyên trách chống phong cho các huyện còn thiếu. Có kế hoạch thường xuyên gửi đào tạo chuyên khoa để đáp ứng yêu cầu trước mắt cũng như lâu dài.

Chính phủ ta đã cam kết quốc tế sẽ hoàn thành mục tiêu thanh toán. bệnh phong vào năm 2000. Thời gian không còn bao nhiêu nữa, iiệu Gia Lai có hoàn thành nhiệm vụ với tình trạng này chưa sớm được khắc phục?

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *