Tôi không muốn phiền ai

Dạo ấy vợ tôi mới sanh đứa con đầu lòng. Tôi là cậu trai mói bước vào làm bố.

Vợ tôi sanh ớ bệnh viện cách nhà chừng một cây số. Ban sẽ không tương tượng được hoàn cảnh của chúng tôi lúc bấy giò đâu. Không có mẹ vợ, mẹ chồng cùng chẳng em chồng, em vợ. Họ ở xa. Tôi là một kẻ thư sinh. Từ khi lớn lên cho đến lúc làm bố chưa hề phải làm gì động chân động tay. Tôi lười đến mức hồi sinh viên, tuy nghèo nhưng quần áo cũng phải đem đi thuê giặt ủi. từ khi lấy vợ thì khỏe rồi. Cô ấy cơm nước, giặt giũ cho hết.

Trước hôm lên bệnh viên, vợ tôi cũng đã tỏ ra lo lắng:

– Cô em gái anh không biết có vào không, để anh đỡ vất vả vi anh chưa bao giờ phải làm việc này.

– Em yên chi. Anh chứ không phải ông trời đâu cứ bẳt người ta phục vụ mình hoài mà không giúp được vợ con khi sanh nớ.

Vợ tôi cười tỏ vẻ rất tin tướng.

Bước đầu thực hành công việc qua cùng vất vả nhưng một niền vui quá lớn đá giúp tôi vượt qua tất ca đó là vợ tôi đả sinh cho tôi một thằng cu Tý giống ba như đúc

Có trời phật không thi không rõ nhưng có một đoàn em gái, những sinh viên trẻ máng quen vợ chổng tôi trước đây đả đến giúp tôi. Các em coi tôi như anh trai Tôi củng coi chúng như em út. Các em Hổng, Mai, Lan. Cúc tới. chẳng ai bảo ai, đứa đi chợ, đứa dọn dẹp nhà cửa, đứa giú, xồ tã lót cho cháu vã giặt đồ cho vợ tối. Tôi chỉ còn mối-việc là mang cơm cho vợ.

Vợ tôi mang bật cơm thấy khác mấy lần trước. Còn nái khô, hạt gao nở vữa đủ Thủ kho cũng thật khéo vừa đủ mặn hợp với bà đẻ Vợ tôi cho là tôi có thể tiến bộ lần lượt thay tã cho con, tã được giặt sạch, khô, lại oó mùi nước hoa Jacqueline. vợ tôi bán tín bán nghi. Đến khi thay quần áo thấy quần áo của mình cũng được giặt sạch, thơm, là thẳng nếp. Vợ tôi ỉ mới hỏi: “Cô Tuyết (em gái tôi) vào rồi à?”. Tôi bảo: “Chưa, mà sao?”. Vợ tôi không hôi nữa vì sợ phụ I công cúa chồng.

Ngày ra viện, chiếc xe taxi vừa đỗ trước cổng nhà tôi, các em Hồng, Mai. Lan. Cúc liền lao ra, đứa bế cháu, đứa dìu vợ tôi, đứa ôm đồ đac Vợ tôi được dần lên căn buồng ấm cúng mà các em đã sưa soạn cho. Vơ tòi chăng nói chẳng rằng, lót con rồi nằm tư lự. Ngày thử hai, cô không ăn cơm mà nhờ chị bạn đến thăm mua hộ mấy gói mì. Tôi hỏi:

– Em làm sao vậy?

* Tôi không thích người ta phục vụ mình! Mặt vợ tôi lạnh tanh.

-Thì có ai đâu, mấy đứa biết em cả đấy thôi!

Tôi bình tĩnh giải thích. Vợ tôi không nóỉ mà mặt ngấn lệ. Tôi bảo: Hồng, Mai, Lan. Cúc vừa là đồng hương vừa được tôi giúp đỡ nhiểu trong học tập nên muốn đến giúp anh chị vậy thôi. Chả là em khống muốn anh vắt vả mà Vợ tôi chẳng nói chẳng

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *