Lôi thôi chuyện váy áo

Nhớ lại thời đại tem phiếu. vải vóc quần áọ hiếm đã đành, người có khả năng cũng cố nhịn để được tiếng thành phần cơ bản. Rét mướt cán bộ cỡ cũng chỉ xù xù áo bông Tầu xanh, có lông nhân tạo màu da bò. chân xỏ bít tất bảo hộ hay xăng đá Có sự ghin bít tất dệt kim có đoạn sàm thít phía trên chỡ khỏi tụt Các bá các cô chức vụ kha khá vận áo len gai. đại cán nữ có tròn khuy bọc. quanh quần mấy màu nâu. lá cây, cứt ngựa, loẹt quẹt đôi Tiên phong , chân tím tái. nứt nẻ

Một dạo. quần áo may sẵn chỉ tập trung mạn Hàng Gai, Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Đường, Thợ Nhuộm. Phố Huế, Trần Xuân Soạn. Trần Nhân Tông. Triệu Việt Vương . Giờ thì đâu cũng đầy! Bộ com lê nam hay nữ, kiểu dáng màu sẳc miễn chê. xỏ cái ăn ngay giá chỉ trên trăm, tuy nhiên khối bộ tiền triệu dành cho hàng chịu chơi. Cà vạt đẹp. đú loai ‘ đét xanh”, giá thua gói ba số giày cũng lắm mốt. thứ thoái mái. ưng mới xuống tiên, dám bay phục là diện

Quí vị có thể cư trú chỗ “nhà không số * phố không tên”, dùng bửa bằng cơm gạo xấu. đưa đay với canh suông, nhưng cái mặc nhất thiết phải lo. nửa cho mình, nửa vì thiên hạ. Văn hào Mariveaux nói:’’ở một số người, bộ quần áo mới làm tăng vẻ đẹp trên khuôn mặt”. Đành rằng người đẹp về lụa. nhưng bà mụ nặn có cao thấp, béo gầy, mặt tròn, mặt gẫy, da trắng, da đen, nên việc chọn kiểu dáng mầu sắc cho hợp không dễ; chả thế chị ngăm ngăm da nâu khối kẻ ước ao. đóng bộ xong soi gương lại . đen như cuốc. Quần trắng áo dài một thời bị quy chụp là tiếu tư sản, thiếu lập trường giai cấp. giờ chả có sức mà mặc. đã rẻ lại nền nã. có điều chớ xài đồ lót quá chênh màu dễ chướng mắt. Tuối mợ đố lên có áo dài nay kim tuyến, lạnh khoác thêm vét len. vừa đẹp vừa đúng mực

Nhưng xem ra it lâu nay các bà các cô chí lao vào váỵ Lạ gì váy Tổ tiên minh (riêng đàn bà) qua thời ăn lông ớ lỗ, lúc biết xe chí luôn kim đã mặc váy. Hãy nhớ nghe mẹ đố: cái thúng mà thùng haỉ đầu ( ) Lớn lên. đọc vế đối cụ Yên Đỗ khóc vợ “…nhờ được bà (…) thất lưng bó que, xắn váy quạt còng…” Thí ra, trăm thương nghìn nhớ cụ bá là thế. nhà thơ cấm quên cái váy! Thơ Hồ Xuẩn Hương không thấy tá váy mà đọc vẫn thấỳ váy : “Khéo hớ hênh ra lắm ko dòm. Váy nhiều cái tiện mặc nhanh, cởi nhanh, giặt nhanh, chóng khô, thoáng mát vệ sinh Thế mà

SK và ĐS năm 1996

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *