Ngày đẹp

Truyện ngắn của LÊ QUÝ HIỀN

Tôi yêu Hương và biết nàng cũng yêu tôi.

 
Nghe nói lúc xây móng, đổ trần phải xem ngày đẹp nên trước khi tỏ tỉnh để xây tổ ấm hạnh phúc, tôi cũng phải tìm đến người “quản lý tương lai" là bà Hai ở phố Hàng Điện.
 
Bà Hai nghe trình bày , gieo quẻ và cười phe phé:

– Đôi này ở với nhau đến đầu bạc răng long, nhưng tỏ tình sớm là tan. Phải đợi 41 ngày nữa vào ngày Hoàng Đạo mới bền.

 
Tôi run lên khi đi bên cạnh Hương nghe nàng ; kêu mỏi chân. Chiếc ghế đá ven đường bỏ trống như mời mọc: Ngồi bên nàng lúc này là tay tôi sẽ nắm tay nàng để nói lời gan ruột mà Hoàng Đạo còn 7 ngày nữa. Chịu đựng 34 ngày rồi, dù trái tim tưỏng vỡ không lẽ không cố thêm.
 
Hương rủ đi câu cá. Chiếc lán bẻ dập dềnh góc Hồ Tây như lòng tôi trước cánh cửa tình yêu. Mỗi lần Hương vô tình xích lại gần, tôi lại vờ đứng dậy gỡ…dây câu. Một lần, nàng nắm lấy tay tôi, đôi má hồng lên rạo rực:
 
– Anh!
 
Cả một luồng điện cao thế như truyền qua tôi. Huơng gục vào vai tôi:
 
Kìa, ai người ta nhìn – tôi luống cuống.
 
Kệ! – Hương ghi tôi chặt hơn.
 
Tôi gỡ nhẹ tay nàng:
 
Chúng mình chỉ là bạn… 
 
Hương bật đứng dậy nhìn tôi trân trân. Rồi bất ngờ nàng giáng vào mặt tôi một cái tát. Hoa cà hoa cải bay bay. Hương vụt chạy ra về mặc cho tôi ngơ ngác trên chiếc bồ tre dập dờn sóng nuớc. Em ơi, cứ giận anh đi. Bẩy ngày nữa, anh sẽ nói ra tất cả và chúng mình sẽ là của nhau mãi mãi đến đầu bạc răng long.
 
Còn 2 ngày nữa thi đến ngày Hoàng Đạo. Tôi gầy sọp đi trong chờ đợi từng phút, tùng phút cứ gặm nhấm tỏi trong những day dứt đến xé lòng. Không thể chờ đợi thêm. Tôi định tìm em thì Hương đến.
 
– Hương ơi!  giọng tôi lạc đi
 
Hương khóc:
 
– Chúng mình sẽ bên nhau mãi mãi – Tôi van vỉ.
 
Muộn rồi!
 
– Không có gì muộn cả.
 
Hương lau nước mắt và nhìn tỏi:
 
– Em biết anh cũng yêu em nhung cứ dền dứ để gặm nhấm nỗi đau đợi chờ của em. Hôm qua dự sinh nhật bạn. Em đã ở lại nhà anh ấy để trả thù anh… Trả thù anh…
 
– Trời!…Thôi, chúng ta làm lại từ đầu.
 
– Cái gì đã mất làm sao tìm được…Vĩnh biệt anh.
 
Hương ra về. Những ngày sau tôi tìm nhưng em đi đâu không rõ.
 
Hương ơi, giờ này em ở đâu? Ngày đẹp không kịp đến để mở một hạnh phúc lâu bền. Kỷ niệm còn lại chỉ là một cái tát trên lần bể góc Hồ Tây. Tôi nhớ lại những gì đã có. Hóa ra ngày đẹp là những ngày được sống thật với chính mình.
 
Khi người ta đánh mất chính mình…

Sức khỏe và đời sống năm 1997

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *